
Đêm Nguyên Tiêu trăng về hoa cỏ đợi
Mở cánh lòng giữa thăm thẳm hư không
Không cổ tích mà trái tim rất thật
Biết trăng rơi nghe giọt nhớ mênh mông
Đêm Nguyên Tiêu tiếng ai gọi rất khẽ
Gió mang về thoáng hơi sương nhè nhẹ
Nghe thoang thoảng như mùi hương năm cũ
Trời trong veo giữa ánh nguyệt đầu năm …
Trăng với lá đâu rời miền tuổi trẻ
Chỉ thời gian phủ bóng giữa đôi bờ
Dòng trăng cũ vẫn dịu dàng chảy mãi
Ướp hàng mi từ dạo ấy đến giờ
Đêm Nguyên Tiêu trăng về hoa cỏ đợi
Giữa hư không mở một cánh lòng mềm
Ai đứng đó bên bờ thơ năm cũ
Thấy trăng rơi… còn nhớ nỗi dịu êm?
UN
Elk Grove, Đêm Nguyên Tiêu 3.4.2026
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét