Chùm thơ xuân của Bùi Dũng gợi lên vẻ đẹp vừa hùng vĩ vừa dịu dàng của đất trời khi mùa xuân về. Bài “Chiều Lũng Pô” thể hiện niềm tự hào và xúc động trước cảnh sắc biên cương thiêng liêng của Tổ quốc. Hai bài “Mưa xuân” lại mang nét trữ tình, nhẹ nhàng, diễn tả cảm xúc bâng khuâng, ấm áp và niềm hy vọng của con người trong mùa xuân mới.
CHIỀU LŨNG PÔ
Nơi ngã ba sông chảy vào đất Việt
Đường quanh co tôi đến một chiều xuân
Bồi hồi quê hương lòng quên cả mệt
Sông núi là đây, biên giới Việt Trung
Cột cờ Lũng Pô cầu thang xoắn ốc
Từng bước chân lên đỉnh kỳ đài
Này em hỡi! Thiêng liêng đây cột mốc
Cờ đỏ tung bay cùng sông núi trải dài
Quan san hỡi! Thượng nguồn trời phân định
Buổi hoàng hôn sơn thủy đẹp tựa tranh
Ngược thời gian ơn tiền nhân tạo dựng
Để núi sông còn mãi với thời gian.
MƯA XUÂN
Mưa xuân rây rắt mềm vai áo
Kín trời những tơ nhện mong manh
Sương bụi làm ai dầy thêm nhớ
Để xuân đang về xanh rất xanh
Tháng giêng rét đài và rét lộc
Để cây nhú mầm những nụ xanh
Hoa cười theo gió dù e ấp
Đang lúc xuân thì xinh rất xinh
Tháng giêng lên chùa nghe lòng tịnh
Tiếng kinh cầu an nhẹ như mây
Cầu cho năm mới nhiều an lạc
Niềm vui hoan hỉ như cỏ cây
Mưa xuân ren rét thèm hơi men
Thèm hơi chăn gối nụ môi mềm
Giêng hai thời gian như lắng đọng
Để thấy ngày xanh rớt bên thềm...
XUÂN MƯA
Mưa Xuân mù phủ đất trời
Nghe hồn lành lạnh, nghe đời biếc hơn
Nghe thương áo kép áo đơn
Nghe em thơm thảo mấy lần thịt da
Cỏ cây xanh lá ủ hoa
Đào mai toả nụ em và thanh xuân
Mưa xuân đem chút bâng khuâng
Mùa sang rồi nhỉ ! Bao lần luyến lưu
Xin em chén rượu vô ưu
Trầm tư mùa cũ quên đi những ngày
Em hương hoa lời đắm say
Để cùng mưa bụi phủ đầy hồn tôi…
BD


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét