tôi thương tôi hãy còn một niềm tin
tin vào em một ngày AI không biến dạng
tin bài thơ của kẻ còn mù công nghệ
tin thằng người viết còn có lương tâm...
tôi thương tôi 20 năm trước thơ thất tình chục tá
20 năm sau “tá hỏa” những đường tình hiện rõ nếp nhăn
cái đẹp trộn vào trong vô thường: là trí tuệ?
cái xấu phô bày - hình tướng... chẳng thành ma!
tôi thương tôi còm cõi với “tin tơ”
tin những lời thư xưa còn vương trong gió
những lời giông bão không qua
thế gian là một con đường không rẽ...
như chiếc ghế bốn chân hôm qua mất một
cuộc đời là những dòng tái hiện - về “mo”
sắp xếp lại những thứ thừa ngoài biên độ
để viết cốt (code) đời mình... ở một ngôn ngữ khác, vậy thôi!
Đ.V.S
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét