Hồn thơ lục bát sâu lắng của Nam Thi như một dòng sông chở đầy ký ức, chậm rãi đưa người đọc trở về với quê hương, tình bạn và những nỗi niềm thương nhớ không nguôi. Thơ anh luôn ngân lên bằng giọng điệu mộc mạc, giàu chất dân gian, đan xen giữa hoài niệm và hy vọng. Qua những hình ảnh gần gũi tác giả khéo léo khơi gợi vẻ đẹp của nghĩa tình và cội nguồn. Mỗi câu lục bát đều mang theo dư âm lắng đọng, chạm đến miền cảm xúc độc giả. Xin trân trọng giới thiệu cùng bạn đọc.
Đ.N.T.G
----------
GỬI VỀ QUÊ XA
Hỡi người đang gọi ta về
Chờ lâu Vĩnh Cửu rượu khê mất mùi
Ta về Đồng Phó kiếm gùi
Từ bi suối văng chim bùi ngùi kêu
Xa Đồng Sim đá xanh rêu
Rẻo cao heo hút gió đồi An Khê
Về đi nẻo tỉnh đường mê
Kẻo khuya sương xuống ai che gió lồng
Đường xa nẻo vắng trập trùng
Bước chân phiêu lãng ngập ngừng qua truông
Sông xưa quạnh quẽ chiều buông
Ai chờ nâng chén rượu suông một mình
Đợi ta nhé bạn chung tình
Chiếc gùi nhân nghĩa mà đành quên sao.
VỌNG MỘT TIẾNG EM
Đời ta ngậm ngải tìm trầm
Tìm đâu thấy dẫu trăm năm vẫn tìm
Đời ta nuôi một trái tim
Để nghe rả rích nỗi niềm mưa đêm
Đời ta vọng một tiếng em
Nghe như sóng gọi triền miên vỗ bờ
Đời ta dù có bao giờ
Dù là hạt cát bên bờ sông quê.
ĐÔI BỜ SÔNG VUI
Ước gì về kịp mùa thu
Để ru lời gió để bù lời thương
Ước gì về với con đường
Để nghe đất kể nắng vương tóc nàng
Dòng sông mới bắc cầu ngang
Em nghiêng nón lá chiều sang bên này
Bóng em thấp thoáng bóng mây
Tình xưa gợn sóng bủa vây chân cầu.
Ráng chiều thắp sáng đọt cau
Ngọn đèn soi rõ lòng nhau đôi bờ
Lung linh mở tỏ câu thơ
Ru tình xưa đến bây giờ âm vang.
--- Nam Thi ---
[ Trích từ “Lục bát độc hành ca" - 2026 ]


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét