Tập thơ “Vệt nắng cuối chiều” là vết cắt thời gian của nhà thơ mang trái tim đi qua nhiều mùa gió bụi, là sự nhặt nhạnh những điều bình thường, là hồi ức và có cả sự buông nhẹ khi nhà thơ đủ tĩnh để nhìn lại. Người thơ ấy là nhà giáo, nhà thơ Xuân Trinh (Bùi Xuân Trình).
Tập thơ với 246 bài và dày hơn 300 trang được xuất bản năm 2026. Sách in ấn và thiết kế đẹp.
Dung lượng thơ của tập khá lớn, nhiều đề tài và đa thể thơ… chứng tỏ phong cách và vốn sống phong phú của người viết thơ.

Xin trích giới thiệu 3 bài thơ trong tập này.
NGƯỜI ĐÀN BÀ CŨ
Có những ngày nắng gió cứ chênh chao
thế giới còn bao nỗi
lòng người xôn xao giữa những điều chật chội
Chị-người đàn bà cũ bước qua ngày bằng thói quen là tìm cho mình một khoảng lặng để lắng nghe nhịp thở từ tâm
để chạm vào miền sâu nhất của lòng mình
để câu thơ thở âm thầm trên trang giấy
để giữ tâm không lạc vào những ngày nhiều gió
Người đàn bà cũ đi qua đời thật chậm
không vội vàng
không rực rỡ
không sắc đỏ màu môi đã quầng thâm…
Nhủ lòng
cái đẹp sẽ không nằm vào những điều phù phiếm, hình thức, vật chất.
Hạnh phúc nhỏ nhoi chỉ cần được viết..giữ được chữ
Rồi một ngày hoàng hôn tắt nắng
chị chỉ còn chút vần thơ mộc mạc gửi lại khung trời hương gió bay!
SÁNG BÌNH YÊN
Bên nhau sáng sớm tách trà
Hương thơm lan tỏa hiên nhà gió lơi
Chắt chiu năm tháng cuộc đời
Yêu thương hoà quyện nụ cười bao dung
Hoa thơ hé nở vui cùng
Từ tâm gieo chữ mình chung phúc nhà
Bão giông ngày tháng vượt qua
Vị đời đắng ngọt bay xa ưu phiền
Chung trà viên mãn bình yên
Mong mùa đông cuối chạm miền trăm năm.
LỜI TỰ TÌNH MÙA ĐÔNG
Ta mang về cho em
Khung trời giăng mây xám
Lãng đãng gió vương sầu
Bóng đổ chiều hiu quạnh
Ươm những lời bâng khuâng
Ta mang về cho em
Những giọt mưa nhòa nhạt
Trên phố cũ rêu xanh
Ngập đầy bao kỷ niệm
Thương hoài dấu chân qua
Ta mang về cho em
Trong nỗi buồn ký ức
Xa khuất một vòng tay
Vụn vỡ màu mơ ước
Đong đưa xót xa đau
Mong em đừng hờn dỗi
Bao lần mùa đông xa
Ta rong rêu sương khói
Bàng hoàng trong giấc ngủ
Nghe đẫm ướt cơn mơ
Xin cho em
mắt thôi buồn xa vắng
Thôi ngậm ngùi
hiu hắt bóng mưa đêm
Dẫu trong ta
mùa đông luôn khắc khoải.
X.T
Nếu bài thơ “Người đàn bà cũ” mang giọng điệu trầm lắng, chiêm nghiệm về vẻ đẹp của một người phụ nữ chọn sống chậm, giữ gìn nội tâm và nâng niu con chữ thì “Sáng bình yên” là khúc ca ấm áp về hạnh phúc gia đình, nơi tách trà, nụ cười và sự bao dung trở thành chất liệu nuôi dưỡng yêu thương. Và “Lời tự tình mùa đông” là bài thơ phủ đầy sắc thái hoài niệm và nỗi buồn dịu lặng. Mùa đông chuyên chở ký ức, chia xa và khát vọng được thấu hiểu. Cảm xúc chân thành, da diết
Có lẽ chỉ là 1% ấy thôi mà nói hộ nhiều điều sâu lắng trong lòng. Trân trọng cảm ơn nhà thơ thật nhiều.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét