Một ngày dài cứ thế lặng buồn trôi
Nhìn chiếc lá rơi, ngắm trời mây trắng
Em nhặt lượm, những niềm thương xa vắng
Cài then vào nỗi nhớ cứ trào dâng
Nụ cười anh, em cất giấu âm thầm
Lời anh nói tưởng gần nhưng xa lắc
Chiếc áo thời gian mỹ miều cũ mất
Đã già nua, mấy sợi bạc trên đầu
Em cài then, vào giấc mộng đậm sâu
Sau đêm thâu gần như hoang dại
Tiếng thở nhẹ tiếng thạch sùng tắt lưỡi
Cũng cứa vào thương nhớ buốt con tim!
Em lật tìm nụ môi anh nồng thơm
Ướm trên má trên mi hờn muốn dỗ
Tự bật cười, nghĩ mình như đứa trẻ
Thật mong lung và mơ mộng hão huyền
Em cài then vào nỗi nhớ thương anh
Một hai phút, lại mở ra nhìn ngắm
Sáng trưa chiều ôm bóng say đắm!
Rồi cất vào ấp ủ dưới trăng khuya
Năm mười phút em lại mở ra chia
Từng chút nhỏ đầm đìa lệ nhớ
Vội cài then vào nỗi niềm tan vỡ
Chợt thấy anh cười… em lại mở ra xem!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét