Bài thơ “Vọng tưởng” của Phan Minh Thoại là dòng tự sự giàu chất triết lý về hành trình tìm kiếm ý nghĩa sống và sáng tạo nghệ thuật. Tác giả đặt mình giữa ranh giới của mộng và thực, giữa cái tôi cá nhân và sự gắn bó với quê hương, con người.
Hình ảnh thiên nhiên, ký ức làng quê được sử dụng như điểm tựa để soi chiếu nội tâm nhiều trăn trở. Qua đó, bài thơ gửi gắm khát vọng sống nhân văn, vượt lên cô đơn để hòa vào dòng chảy yêu thương bền bỉ.
Khi sự lãng mạn của tâm hồn với niềm đam mê sáng tạo,
cùng sự dấn thân không ngần ngại
Tạo nên những con người sống cho ý nghĩa
Tôi như kẻ mộng du, lang thang mơ hồ trong giấc ngủ
Khi thị hiếu lòng mình như con thú đói giữa rừng hoang
Cất tiếng kêu vang, rồi thu mình yên lặng
Nghệ thuật cho người
hay nghệ thuật cho ta?
Câu hỏi trong tôi, ngân lên rồi vọng mãi
Ta như cây xanh trên đất mẹ
Tự Vươn mình xoãi tán để lên cao
Dù chỉ nhỏ nhoi thân phận
Yêu lắm con sông quê nhà, yêu hạt lúa vàng ươm
Chiều về, nghe tiếng chim kêu ríu rít phía hè sau
Mùa gặt xong, gió thổi vào lòng
nồng nàn bao ký ức
Lòng người, chẳng thể cân đong bằng vật chất
Khi đạo lý nhân văn, luôn trường tồn khai mở
Mỗi cái tôi như bức tường xa cách
Khi người và người, cọ xát vào nhau
Tôi nghe lòng mình, nhói lên bao thương tích
Cuộc đời như sương sớm mai, dù đẹp như bức tranh tiên
Nhưng lạnh buốt lòng tôi trên xác thịt
Mỗi ngày, lang thang cùng mây nước
In dấu chân lưu lạc
Đi qua tháng ngày, tìm lại ngây thơ
Tôi gặp lại chính mình với bóng dáng chiều thu
Để khắc họa tên người,trong cánh gió đang bay
Tôi nén suy tư cùng thực tại
Chắp ngọn bút lòng, hòa mạch chảy thương yêu
Vẽ tên người trong ký ức
Để mở ra, chiều kích tâm tư
Tôi như con sông lặng thầm
chảy đi từ đầu nguồn lá thắm.
PMT

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét