Bài thơ vẽ nên một không gian biển đêm đầy cảm xúc. Nơi trăng và biển như hai tâm hồn đang đối thoại. Nhịp sóng khi dịu dàng, khi dữ dội gợi những biến động của nỗi nhớ và khát khao yêu thương. Hình ảnh “biển khát mùa trăng” trở thành ẩn dụ đẹp cho sự chờ đợi, thiếu vắng và mong được giao hòa. Toàn bài mang âm hưởng trầm lắng, man mác như một bản tình ca của thiên nhiên và lòng người.
Nhà thơ Trường Thắng
Trả đêm về những điệp khúc giáng thăng
trăng lộ hình hài
khi nửa mặt
lúc tròn xinh
choáng cả bầu trời
khắp hành tinh
các vì sao đậu.
gió thủng thẳng lao xao từng giọt mát
mặt biển xanh thở rì rào thấp cao tự hát
lúc gợn lên những vỉa tầng sóng bạc
vang thanh xào xạc
lúc cuồng nộ ầm ào phờ phạc trắng đầu.
từng lớp sóng nhấp nhô
thấp cao
không thẳng hàng ngay lối
thi nhau tát bãi be bờ
phải chăng lúc trăng mờ.
từng mây che ảm đạm
mùa mưa dài
trăng trốn mình
không một lời chào giao cảm
là lúc trăng buồn tưởng tơ ân ái
Biển buồn tình gầm rú thủy triều dâng.
trăng thẩn thờ
nhớ lắm một mối tình
để ngọt ngào ưu tư giấc mơ hoang mãi nhớ
cả cuộc đời
là hơi thở
và mãi hoài cuộc lỡ
biển khát những mùa trăng...
TT

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét