Chùm thơ “Đông - Xuân” của Trường Thắng gợi nên một dòng chảy thời gian liền mạch từ mùa đông sang dáng xuân, với không khí trầm lắng, man mác buồn nhưng giàu chất suy tư.
Hình ảnh Huế hiện lên rất đặc trưng qua mưa đông, nhịp sống chậm và cảm giác cô quạnh, vừa thân quen vừa thấm thía đối với người xa xứ. Ở “Dáng xuân”, gam màu thơ chuyển dần sang tươi sáng, nhẹ nhàng, tạo điểm kết hài hòa cho toàn bộ mạch cảm xúc.
![]() |
| Nhà thơ Trường Thắng |
MÙA ĐÔNG ĐANG TỚI
Ý chừng mùa đông đang tới
Sương mai lác đác phù vân
Bước đời chậm nhanh vã vội
Tóc mây bạc trắng đan tầng
Thời gian trôi dài xuôi ngược
Thân tâm luống tuổi dắt lưng...
Té ra thời gian không tuổi
Phận người quá ngắn vô chừng…
MƯA ĐÔNG XỨ HUẾ
Mưa phùn đậm hạt lạnh thấu xương
Lá rụng bết nhè nhuộm khắp đường
Liêu xiêu em bước phong phanh quá
Gió lùa từng đợt khắp muôn phương.
Mưa đông xứ Huế buồn da diết
Người Huế đã quen thuộc lắm rồi
Người xa viếng Huế đâu có biết
Liên khúc trầm kha nhạc sầu rơi…
DÁNG XUÂN
Mưa bụi trắng trời
Phủ lên vòm cây cành lá
Gió heo may về
Se buốt lạnh oải hương.
Xúng xính nghiêng dù
Em e ấp bước ven đường
Tà áo dài bay
Choáng một phần cấm thành đại nội.
Hàng cây đại trơ cành
Nhìn xa tưởng đến mùa hấp hối
Đến gần
Núm nhụy nảy mầm trơn mỏng thanh xuân
Khép nép bên anh
Đếm từng bước dịu dàng nhè nhẹ mong manh
Nghe tiếng thầm thì
Du xuân đôi trai tài gái sắc
Hội hoa muôn màu
Đan xen khoe hoa cành khiêm tốn
Ước mộng tết về
Trước thềm xuân nghêu ngao hát khúc XUÂN…
T. T
[ Trích từ tập thơ “Mùa Trăng Non” ]


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét