Giới thiệu chùm thơ Nguyên Tiêu năm 2026
Trong không khí trong trẻo của đêm rằm tháng Giêng, chùm thơ Nguyên Tiêu năm 2026 là tiếng lòng của nhiều tác giả cùng hướng về mùa xuân, quê hương và những giá trị bền vững của đời sống tinh thần. Lấy cảm hứng từ vẻ đẹp trầm mặc, thơ mộng của Huế và dòng Sông Hương, các thi phẩm hòa quyện giữa hoài niệm và niềm tin, giữa truyền thống và nhịp sống hôm nay.
GÕ CỬA MÙA XUÂN
Thảo Nguyên
Trút mùa đông về phía mưa phùn
Trả gió bấc về ngày rêu cũ
Đất ấm dần, mạch đời ấp ủ
Lòng bỗng xuân từ ngan ngát hương hoa.
Xuân dậy lên thao thiết khúc hoan ca.
Nắng mơ màng trong làn sương mỏng
Một mầm thương thắp trong hy vọng
Tự biếc xanh giữa yên ả sân nhà.
Theo bước Xuân ta về lại chốn xa
Bên giếng nước soi trăng thời bé dại
Bên tàu lá đong đưa thời con gái
Vọng cổ tích xưa từ hương đất quê mình.
Áp tai Xuân nghe hơi thở bình minh
Chim chíu chít gọi mùa trong nắng ấm
Bừng thức búp non, vỡ òa nhựa thắm
Rót chén xuân nồng ươm giấc mơ hoa.
TN
VẦNG TRĂNG THẾ KỶ
Ngàn Thương
Trăng lên từ đỉnh Ngự
Tỏa xuống dòng Hương Giang
Nao nao nguồn cảm hứng
Thơ, nhạc bay bềnh bồng
Thuyền ai đang xuôi mái
Về Thôn Vĩ xa xưa
Chở vầng trăng ngày cũ
Hàn Mặc Tử và thơ
Nhớ Mộng Cầm dang dở
Với mối tình ban sơ
Trăng lên cao vằng vặc
Soi trái tim Hoàng thành
Rêu ngỡ ngàng thức giấc
Trong kẽ gạch long lanh
Một " Mùa xuân nho nhỏ "
Em hát cả tâm hồn
Tiếng chim chiền chiện hót
Ngọt ngào Huế yêu thương
Đêm nay mùa hội
Ta ngồi lại bên nhau
Không gian xưa đầm ấm
Bên sông Thơm thuở nào
Trăng tỏa nguồn thanh khí
Khúc Nam bình nhẹ ngân
Nam ai cùng Mái đẩy
Quyện sương khói bềnh bồng
Dưới vầng trăng thế kỷ
Vó ngựa hồng tung bay
Đồng cỏ non phơi phới
Phi nước đại, vươn dài
Tương lai đang chào đón
Xuân "Mã đáo thành công"
Lòng người nghe như mới
Trên quê hương thắm nồng...
NT
HƯƠNG GIANG VÀ NỖI NHỚ
Triệu Nguyên Phong
Một lần nhìn nhau thôi
Làm bàng hoàng nỗi nhớ
Chỉ một lần gặp gỡ
Lòng thương nhớ khôn nguôi
Chút dỗi hờn thôi em
Đã nghe đời nông nỗi
Đừng buồn nhau bước vội
Tay níu khẽ tâm hồn
Xin vẫn mãi yêu thương
Tuổi tình ta là thế
Mùi hương thơm gió nhẹ
Nhánh tóc gầy ngây ngô
Sông trầm tích như mơ
Cổ thành vương nỗi nhớ
Hương xuân vừa chớm nở
Trăng toả sáng trên sông
Trời Huế mãi xanh trong
Nỗi lòng rung cánh lá
Ngọn đèn đêm giăng thả
Cả lối ta... đi - về !
TNP
KHÚC TRẦM CA SÔNG HƯƠNG
Đức Sơn
Mái chèo khuơ, chở ánh trăng vằng vặc
Con đò đi suốt
Thổn thức chiếc cầu long lanh bắc qua bóng sông
Bóng che chiếc ô rợp màu cờ
Đoàn thuyền chở thắm câu dân ca
Thơm phức mặt sông, chao nghiêng sải cánh cò
Thương thì về đây, cứ thầm thì xanh bãi bờ
mà bắc nhịp bịn rịn theo sông như thuở nào
Trầm tích vơi đầy, thấu hiểu cứ eo cong dùng dằng
mà theo dòng đuổi đeo chìm nổi
Trầm ca vòm trời khai khẩn
mà biết ơn vô vàn
Tiền nhân chuốt trau chi trầm mặc
đắng cay, ngọt ngào dằng dặc tháng năm...
Chảy ra biển gió vi vút phù sa bồi lắng
Ngôi sao xanh, tháp chuông chiều ngân
Chân trời thành quách nhớ thấu giấc mơ
Ai biết có tự bao giờ!
mà hương rừng, hương quê lạch nguồn qua dâu bể
Hiển hách - mười một cô gái Sông Hương làm nên tuổi dòng sông
Dựng trời đỏ chói chiến công
Đất nước này, sông này có Người Con Gái, Con Trai vạm vỡ Hùng Anh
Thanh xuân dựng xanh Hương giang
Vóc dáng rưng rưng
Máu đỏ để tô thắm màu cờ.
ĐS
THÁNG GIÊNG DỊU DÀNG
Tôn Nữ Diệu Hạnh
Tháng Giêng về nhẹ như hơi thở
Gió cũng học cách nói thì thầm
Mùa cũ khép lại sau lưng ngõ
Trước mặt ngày mới rất trong ngần
Nắng tháng Giêng non như lời hứa
Chưa rực vàng nhưng đủ ấm tim
Giọt mưa sót lại trên cành lá
Cũng biết mỉm cười với bình minh
Có những ước mong vừa hé nở
Non tươi nên chỉ giấu trong lòng
Như mầm xanh chờ ngày bén rễ
tin đất trời sẽ hiểu điều mong…
Tháng Giêng dạy ta yêu chậm lại
Uống trà nóng nghe gió qua hiên
Giữ một điều lành cho năm rộng
Giữ một tình yêu thật dịu hiền…
T.N.D.H
TRUỒI SON NHƯ MÔI DÂU
Ngô Công Tấn
Ngày điểm môi son - từng chùm dâu tiên ngọt biếc
Em thắp niềm vui thơm lừng hương mít
Tình ta như chén chè xanh
Ngọt lịm giọng Truồi trong chiều gió hát.
Anh lang thang trên dòng Hưng Bình
Như bơi giữa vòng tay em ấm nồng
Ta lung linh qua từng vườn Truồi
Để thơ đơm lên nỗi nhớ.
Ấn Lãnh đợi ai mà ngóng trông,
Xua mây đen tan hết
Chỉ còn lại trời xanh trong vắt.
Truồi son như môi dâu…
Câu ca dao rơi vào lòng đất mẹ
Xứ Truồi ngọt mít thơm dâu
Xoáy sâu, khắc lên em lúm đồng tiền duyên dáng
Làm anh rớt thỏm vào Truồi.
Truồi son như môi dâu...
Truồi son như môi dâu...
Bình minh dắt ta qua ký ức bùn nâu
Cầm tay nhau đi giữa vườn Truồi
Để mùa rụng vào ta giọt biếc
Giọt biếc... Truồi son như môi dâu.
NCT
TIẾNG HÁT KHÓI SƯƠNG
Bảo Cường
Tiễn em từ cõi điêu tàn
Ngàn năm chôn chặt cung đàn lặng im
Lúc cao vút trời rộng thêm
Đưa dòng máu chảy về tim não nùng
Tiếng ai vẳng giữa thinh không
Mà nghe chua xót nghìn trùng cách xa
Thương người lỡ vận tài hoa
Cũng đành một kiếp mây xa cuối dòng
Lời ca ai oán não nùng
Một đời tiếng hát mối chùng tơ vương
Trăm năm một nỗi đoạn trường
Người đi mang cả tình thương vô bờ
Nhớ người sông nước ngẩn ngơ
Tiếng ca ngày cũ âm thừa còn đây
Cung đàn lỡ phím sai dây
Sao nghe nức nở đắng cay mấy đường
Dặm trường khói sóng mù sương
Người đi mang cả lời vương ngóng chờ
Không gian chùng lặng ơ thờ
Vắng người xưa ấy tiếng tơ nặng sầu…
BC
MƯA XUÂN
Nguyễn Thiền Nghi
Con đường nhàn nhạt nắng mưa
Vàng hoa cúc nở cũng vừa nhớ thôi
Ngày em đội nón qua tôi
Đôi tà áo lụa bồi hồi nắng mai
Chắt chiu tình nhạt tình phai
Tiếng cười chôn chặt những mai đợi người
Chim chừ khàn cuộc rong chơi
Hót chìm năm tháng rối bời cánh bay
Qua sông trời vẫn mưa bay
Em về bên ấy có hay tôi buồn ?
NTN
HÓA EM THÀNH RƯỢU
Ngô Thái Dương
Nhất sơn bá thủy kiếp trang đài
Bầu khô rượu cạn đúng và sai
Bao năm ta hóa em thành rượu
Rượu vệ sĩ luận chí đêm dài
Phông phí tứ thời uống đa mang
Tửu nhập ngôn xuất lệ hai hàng
Ngu hạ mời trăng tửu lệ cạn
Tình như gián điệp lực tiềm tàng
Hồng nhan bạc phận hảo lưu danh
Mai say chiều xỉn vẫn chân thành
Biết thế bóng xế chiều se lạnh
Ta buồn thượng đế gầy trong tranh
Yêu chưa hằn ta thuộc về nhau
Uống cho thế gian hết nghiện sầu
Ta bạc đầu trăng già bỏ nhậu
Tỉnh rồi uống chằn biết về đâu
NTD
EM HỎI ANH...
Phan Văn Thịnh
Em hỏi anh - ga nào chặng cuối...
Cuộc Xuân này há dễ mấy mươi năm
Ta cứ phải ngẩn ngơ đắm đuối...
Dại khôn nào đen bạc mối tơ tằm
Em hỏi anh - Xuân nào là xuân cuối
Đỉnh xanh rờn mây trắng rợn mây
Trong âm thầm mà nghe muôn lá hỏi...
Này hoa ơi có tiếc buổi nụ thì
Xuân cứ thế - chẳng trong hay đục
Muôn hoa kia đâu bối rối tơ vò
Trên nhành cao có nghe con chiền chiện
Gọi mùa về cho mắt em xanh
Mắt em xanh là mùa xuân vĩnh cửu
Hỏi nữa chi xuân cuối với ga đầu...
Khi nghễnh ngãng ngác ngơ là xuân đó
Môi - em cười tức thị mấy lần xuân
PVT
HUẾ BỎ BÙA TÔI
Nguyễn Loan
Huế ơi! đừng bỏ bùa tôi nữa
Duyên nợ với nhau từ bấy giờ...
Một tà áo tím ai qua phố
Cũng làm tôi khổ cả trong mơ
Tôi tự nhận mình trai núi Ngự
Đa tình vướng phải nghiệp thi nhân
Để rồi mắc nợ em và Huế
Đời thơ không trả hết nghĩa ân
Giờ tôi xin Huế - tôi xin Huế
Đừng bỏ bùa tôi thêm một lần
Đừng bắt tôi như Hàn thi sĩ
Để hồn chết đuối dưới sông trăng...
NL
LÊN NGỰ BÌNH
Đỗ Văn Khoái
Đưa em lên núi Ngự Bình
Lên theo với chút ngôn tình tháng giêng
Như tranh thủy mặc nằm nghiêng
Chút sương chút nắng cõi riêng mơ màng
Thông xanh lần áo em vàng
Gió rung ngân cả cung đàn mùa Xuân
Vòng tay ôm phố thật gần
Để em yêu Huế một lần rồi xa
Điền đài lăng tẩm ta qua
Giờ nằm yên ả mờ nhòa trong sương
Mối tình núi Ngự sông Hương
Vẫn còn thương vẫn còn thương muôn đời.
ĐVK
NGÔI TIM
Trần Văn Liêm
Những cánh cửa ngôi nhà hãy luôn mở rộng
Để đón gió từ sông và nắng từ trời
Trang sách trên bàn, trang vở trên giá
Hân hoan câu chữ nhịp nhàng bước ra chơi
Những cánh cửa ngôi nhà hãy luôn rộng mở
Ngày hứng tiếng chim tươi
Đêm thương lá rụng bên đời
Mỗi sớm mai vui chào sương đơm ngõ nhỏ
Tách trà thơm môi chạm nụ bông nhài
Cánh cửa ngôi tim tôi đang rộng mở
Đợi gót sen em nhỏ nhẹ bước vào trong
Mùa xuân ấm lửa lòng nhen bếp nhớ
Cháy loang nhành hồng Huế cài bên song…
TVL
TẾT HUẾ
Trần Bạch Diệp
Canh tư vó ngựa qua Thượng Tứ
Sông Hương lơ mơ khói sương trầm
Phủ đệ trăm năm nghe giọng chuông choàng thức
Mười ba cổng thành đã mở
Cờ phướn bay như mây Trường Tiền
Một chuyến tàu kéo còi chào cơn mưa cũ
Một con đò bồng bềnh hơi sương
Nắng theo gánh hàng hoa qua phố
Vàng ròng những ô chợ mùa Xuân
Quảng trường Ngọ Môn đến hẻm nhỏ chợ Mai chợ Nọ
Nao nao Tết
Thơm thơm Tết
Mứt gừng mạ hong vừa ngọt lại vừa cay
Tết Huế phố nhỏ ướp trầm hương
Bóng người như sông trôi chậm chậm
Đi hay trở về
Một hơi thở nhẹ
Giữa những vòm cây cổ tích
Phong trần bao triều đại ghé qua
Ngày náo nức vui giữa bình thường
Như màu áo em chọn sáng nay
Như tiếng nước reo trên bếp lò
Bà mẹ trẻ ủ đứa bé bằng nụ hôn mùi quýt ngọt
Bên hàng dây phơi hồng xanh tã lót
Bay lên những đôi cánh lụa thơm
Tết Huế nao nao mùi trầm
Phố hiền như sông
Êm êm dưới mặt trời tỏa rạng...
TBD
ĐÔI BỜ DÒNG HƯƠNG
Huỳnh Dung
Quê tôi ở cuối dòng Hương
Tháng năm cũ một đoản khúc buồn
Xa Kinh thành học hành bao nỗi gian truân
Đò ngược Bao Vinh đò xuôi Đập Đá
Cầu Trường Tiền Chợ Đông Ba bao ước vọng xa xăm.
Tôi lớn lên năm tháng bóng trăng rằm
Hương Giang ơi! Thạch xương bồ thơm từ bao năm
Đây Cửa Thuận Tam giang nước xuôi dòng
nồng nàn vị mặn
Phù sa lắng đôi bờ phố ngói, bãi bắp, ruộng xanh.
Ta lớn dậy nặng từng dòng ký ức
Hòa bình đất nước hồi sinh
Học trò nghèo xưa
bước lên Cầu Trường Tiền sáu vài mười hai nhịp.
Mừng vui hôm nay những cây cầu mới mọc lên
Cầu Nguyễn Hoàng thay diện mạo đêm về
Cầu Cửa Thuận sóng vỗ miên man
Bước chân dài vươn cánh sóng mềm
Đêm thao thức, ngày trăn trở
Huế tôi yêu! Lớn dậy từng ngày đổi thịt thay da
Ôm chặt từng đứa con xa
tình nồng nàn, thêm nhiều phố lạ
Đôi bờ rộn rã khúc bình minh
Chào Biển Đông ngày mới
Quê tôi dải lụa hồng bên triền sóng ước mơ xanh.
Thành Huế yêu thương
thị thành xa sông dài biển rộng
Con đường trải nắng ấm quê hương
Thênh thang bước đôi bờ Sông Hương
rợp nắng cờ hồng
Ta lớn dậy, dù bão giông
giữa cuộc đời mênh mông khúc hát
Bản hành ca rộn rã Huế xuân về
Dòng Hương soi bóng kỳ đài
Mai vàng thơm hương phố rộng
Huế hôm nay rộn rã sắc màu.
MÙA XUÂN CỦA HUẾ
Lê Đức Thành
Cơn lũ đi qua rồi cũng vẫy chào về biển
Hạt mưa rào lau mặt buổi sớm mai
Em trang điểm nụ cười cho mặt trời thức dậy
Huế mù sương thấm đẫm nụ mai vàng
Kinh thành xưa chừ thay áo mới
Nét văn hoa lồng lộng giữa sắc trời
Câu hò Huế toả lan như sứ điệp
Em dậy thì nghe sóng vỗ giữa mùa thơ.
Ngày hội lớn nắng reo trong hơi thở
Nước sông Hương thơm ngát thạch xương bồ
Hà Nội, Huế, Sài gòn tình yêu muôn thuở
Kết nối vòng tay mãi mãi thương yêu.
Hởi mùa xuân Em có về ngoài nớ
Áo trắng bay năm tháng vẫn trang đài
Nghe ngọt lịm vị phù sa rất Huế
Một khung trời hoa nở cánh vàng mai.
LĐT
BÀI THƠ NGUYÊN TIÊU NĂM BÍNH NGỌ
Nguyễn Văn Vũ
Trăng có thể lỗi hẹn với thơ
Nhưng em không thể không về đây cùng ta đọc bài thơ kỷ niệm
Giờ đây những mâm cỗ phù hoa đã tàn
Những tấm khăn trải bàn tươi màu đã xếp lại
Men rượu nồng đã phai trong những góc phòng khánh tiết
Mùi nước hoa cao sang đã nhạt nhòa trong góc tối
Và bản nhạc cung đình cũng đã lắng dần theo hơi gió đầu xuân
Nhưng giờ đây
Giờ đây mới là lúc chúng ta trải dài hai hàng chiếu mộc
Rất bình thường với những ước mơ
Những ước mơ viết trên trang đời vô tận
Ta yêu người và ta yêu chính đời ta
Ta yêu những ước mơ từ bên kia thế kỷ
Xuyên qua bóng đêm nhìn thấy ánh mặt trời
Là câu ca dao muôn đời thắm thiết
Là ơn cha, nghĩa mẹ tình sâu
Ta yêu những ước mơ giữa cuộc đời sống thực
Bộn bề tháng nắng ngày mưa
Trời đất quay cuồng gập ghềnh quỹ đạo
Số hóa tư duy
Lập trình cuộc sống
Lần mò ta lớn lên có kịp với đời không
Ta yêu những ước mơ trong suốt
Như tình mẹ cho con
Như tình ta cho em
Như bài thơ nối dài hai đầu thế kỷ
Như sợi tơ mong manh
Nhưng xuyên suốt cuộc đời
NVV
💗💗💗

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét