Bài thơ mở ra bức tranh môi sinh - đầm phá - cửa biển vừa mộc mạc áo cơm vừa mang tầm vóc công trình thế kỷ. Hình ảnh cây cầu hiện lên như cánh chim nối trời nước, kết tinh trí lực con người và nhịp sống lao động bền bỉ. Toàn bài ngân lên niềm biết ơn tiền nhân, người thợ và tình yêu sâu nặng với phá Tam Giang quê hương.
![]() |
NHỊP CẦU THUẬN AN
Đức Sơn
Ngày chưa qua giành lo cho kịp
Cánh rừng ngập mặn vút cánh chim trời
Ao ước đầm phá nò sáo áo cơm
Đường môi sinh nhổ neo chống chèo vớt chân trời
Trong veo mạn rều rong, lô xô chài lưới
Veo trong ngần thắm miên man nước chảy
Bày khôn xiết mẫn cần công trình thế kỷ
Đố ai biết dựng xanh bươn thâu cửa biển
Chiếc cầu như cánh chim hứng mây tím, mây hồng
Bãi cát vàng, chiều buông đón đoàn thuyền cập bến
Nước non chạm khắc khung trời thơ
Con sóng dong chạm dòng hải lưu lồng lộng
Xa khơi dõi bờ hàng dương reo
Vạch lối cây cầu ngược xuôi
Vóc dáng đỉnh trao mênh mang
Ôm lòng nguồn cội mà biết ơn tiền nhân khai khẩn!
Người thợ cầu sắt son quê hương ơi
Sức vóc lao lung vững chãi
Bình minh lên rực rỡ phá Tam Giang.
Đ.S

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét